Chương 6

Cập nhật lúc: 01-02-2026
Lượt xem: 235

Con dao cắm thẳng vào lưng anh ta.

Máu lập tức thấm ra, đỏ sẫm cả mảng áo trắng.

Tống Mặc Quân khẽ khựng lại một chút, nhưng vẫn đứng vững, hai tay dang ra, chắn chặt trước mặt tôi và Văn Văn, như thể chỉ cần anh còn đứng được, thì không ai có thể chạm vào mẹ con tôi.

Người đàn bà kia bị y tá và bảo vệ khống chế ngay sau đó, miệng vẫn gào lên điên loạn:

“Đều tại con nhỏ này! Nếu không có nó, tôi đã là vợ viện trưởng rồi!”

Tôi ôm chặt Văn Văn, cảm giác thân thể con bé run bần bật trong lòng.

“Đừng sợ, không sao rồi… không sao rồi con…”
Giọng tôi run đến chính tôi cũng không nhận ra.

Tống Mặc Quân ngã quỵ xuống.


Phòng cấp cứu sáng đèn.

Tôi đứng ngoài hành lang, tay áo còn vương máu của anh ta.

Bác sĩ ra vào liên tục, tiếng giày đế cứng gõ xuống sàn nghe lạnh đến tận xương.

Có người thấp giọng nói với tôi:

“May là lệch tim một chút. Nhưng mất máu nhiều, phải theo dõi.”

Tôi gật đầu.

Không khóc.
Không hoảng loạn.
Cũng không có cảm giác “xúc động vì hy sinh”.

Chỉ là… trong lòng trống rỗng.


Ba tiếng sau, Tống Mặc Quân được đẩy ra khỏi phòng mổ.

Anh ta tỉnh rất nhanh.

Vừa mở mắt đã tìm tôi.

Khi nhìn thấy tôi đứng ở cuối hành lang, ánh mắt anh ta chợt sáng lên, rồi lại nhanh chóng dịu xuống, giống như người vừa được trả lại một món đồ quý, nhưng không dám chạm vào.

“Văn Văn… sao rồi?”
Giọng anh ta khàn đặc.

“Con bé ổn.”
Tôi đáp, rất bình tĩnh.

Anh ta thở phào, khóe môi cong lên một nụ cười yếu ớt.

“Tốt… là tốt rồi…”

Một lát sau, anh ta lại nói, giọng nhẹ đến mức gần như tan trong không khí:

“Huệ Linh, anh không mong em tha thứ.”

“Cũng không mong em quay lại.”

“Chỉ cần… lúc nguy hiểm, anh vẫn có thể đứng trước hai mẹ con em. Như vậy là đủ.”

Tôi nhìn anh ta rất lâu.

Rồi nói một câu, không nặng, cũng không mềm:

“Đó không phải là đặc quyền.”

“Đó là nghĩa vụ của một người cha.”

Nụ cười trên môi anh ta cứng lại, nhưng không phản bác.


Vài ngày sau, Quế Lan Chi bị bắt vì mang hung khí xâm nhập bệnh viện, cố ý gây thương tích nghiêm trọng.

Tin tức lan ra rất nhanh.

Có người nói Tống Mặc Quân đáng đời.
Có người nói anh ta cuối cùng cũng trả được một phần nợ.

Còn tôi, không quan tâm.


Ngày xuất viện của Văn Văn, trời rất đẹp.

Con bé nắm tay tôi, quay đầu nhìn Tống Mặc Quân đang đứng xa xa.

“Ba…”
Con bé do dự một chút.
“…ba nhớ giữ sức khỏe.”

Chỉ một câu đó thôi.

Tống Mặc Quân đứng sững, rồi gật đầu thật mạnh, như sợ muộn một giây thì sẽ đánh mất cả thế giới.

Tôi không ngăn cản.

Cũng không khuyến khích.

Có những mối quan hệ, không cần cắt đứt hoàn toàn —
chỉ cần đặt lại đúng vị trí.


Trên đường về, Văn Văn tựa vào vai tôi ngủ thiếp đi.

Tôi nhìn khuôn mặt con bé, lòng rất yên.

Kiếp trước, tôi chết trong oán hận.
Kiếp này, tôi sống để bảo vệ con.

Còn Tống Mặc Quân —

Anh ta có thể chuộc lỗi.
Có thể hối hận.
Có thể yêu con bé bằng cả quãng đời còn lại.

Nhưng tình yêu của anh ta,
không còn là nơi tôi quay về nữa.

Và như vậy,
là tốt nhất cho tất cả.