Chương 8
9.
Ở vòng thương lượng thứ hai, Trần Hạo đưa ra con số 800 nghìn.
Đến lần thứ ba, anh ta nâng lên 1 triệu.
Tôi đều lắc đầu từ chối.
“Cô Tô, 1 triệu đã tương đương gần hai phần ba số tiền cô bỏ ra. Nếu đưa ra tòa, chưa chắc cô có thể lấy lại được nhiều như vậy.” — luật sư Chu nhắc nhở.
“Tôi hiểu,” tôi đáp, “nhưng con số tôi muốn là 1,52 triệu tệ.”
Bà ấy nhìn tôi:
“Cô chắc chắn chứ?”
“Chắc.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà.
“Luật sư Chu, không phải tôi không chấp nhận tiền. Mà tôi không chấp nhận chính bản thân mình.”
“Ý cô là sao?”
“Tôi đã bị lừa suốt năm năm. Nếu bây giờ tôi nhận 1 triệu, chẳng khác nào tôi tự nói với mình rằng — tôi đáng bị lừa.”
“Cô Tô…”
“Tôi không muốn mang cảm giác đó theo mình cả đời.”
Tôi hít sâu.
“1,52 triệu tệ là tiền dưỡng già của mẹ tôi, là năm năm tiền lương của tôi. Nó không phải học phí cho một bài học, mà là điều kiện để tôi tiếp tục sống cho đàng hoàng.”
Luật sư Chu im lặng giây lát.
“Được. Vậy ta tiếp tục đàm phán.”
Trước vòng thương lượng thứ tư, tôi chủ động làm một việc.
Tôi gửi đoạn ghi âm của Trần Hạo đến phòng nhân sự công ty anh ta.
Không bình luận, không giải thích, chỉ kèm một câu ngắn:
“Đây là lời của giám đốc kinh doanh Trần Hạo trong cuộc nói chuyện với vợ cũ về việc ly hôn. Tôi nghĩ quý công ty nên được biết.”
Chiều hôm đó, Trần Hạo gọi cho tôi.
“Tô Mẫn, cô điên rồi à?”
“Sao thế?”
“Cô gửi ghi âm cho công ty tôi?”
“Ừ.”
“Cô có biết mình đang làm gì không? Đó là vu khống!”
“Vu khống chỗ nào? Là chính miệng anh nói.”
“Cô—”
Giọng anh ta bắt đầu run.
“Nếu cô làm vậy, tôi sẽ kiện cô!”
“Cứ kiện.”
Giọng tôi rất bình thản.
“Trần Hạo, tôi không còn gì để mất nữa rồi.
Nhà không còn, tiền không còn, năm năm hôn nhân chỉ là giả dối.
Anh còn có thể lấy thêm gì từ tôi?”
“Cô—”
“Nhưng anh thì khác. Anh còn công việc, còn chức danh, còn danh tiếng.
Anh còn phải lo cho Lâm Tri Vi.”
Tôi dừng lại.
“Cho nên, người sợ chuyện này ầm ĩ — không phải tôi, mà là anh.”
Bên kia im lặng rất lâu.
“Cô muốn gì?”
“Tôi đã nói rồi. 1,52 triệu tệ.”
“Không được. Tôi không có nhiều tiền thế.”
“Vậy bán nhà.”
“Nhà đó đã đứng tên Tri Vi.”
“Thì bảo cô ta bán. Hoặc bảo cô ta trả.”
“Cô—”
“Trần Hạo, tôi không muốn nói thêm nữa.
Ba ngày. 1,52 triệu tệ.
Nếu không, tôi sẽ nói với nhiều người hơn — bạn học, bạn bè, khách hàng của anh.
Anh tự cân nhắc.”
Tôi cúp máy.
Ba ngày sau, luật sư Chu gọi lại.
“Họ đồng ý rồi.”
“Đồng ý cái gì?”
“1,52 triệu tệ. Toàn bộ.”
Tôi sững người.
“Thật ạ?”
“Thật.
Lâm Tri Vi trả 800 nghìn,
Trần Hạo trả 720 nghìn.
Chia làm ba đợt, mỗi đợt khoảng nửa triệu,
hoàn tất trong vòng sáu tháng.”
Nghe xong, mắt tôi bỗng cay xè.
“Luật sư Chu, cảm ơn cô.”
“Không cần khách sáo. Đây là thứ cô đáng được nhận.”
Bà ấy ngập ngừng một chút.
“Có một điều tôi muốn nói.”
“Cô cứ nói.”
“Xét theo pháp lý, khả năng thắng của cô chưa đến 50%.
Số tiền đó hoàn toàn có thể bị xem là quà tặng.
Căn nhà cũng đứng tên anh ta.”
“Nhưng cô vẫn thắng.”
“Vì cô không bỏ cuộc.”
Tôi không lên tiếng.
“Rất nhiều người trong hoàn cảnh này sẽ chọn nhận 500 nghìn, 800 nghìn rồi thôi, để đỡ mệt.
Nhưng cô thì không.”
“Tôi chỉ không muốn sau này nhìn lại mà hối hận.”
“Vì thế nên cô thắng.”
Trong giọng bà có chút vui mừng.
“Nếu sau này cần gì, cứ tìm tôi.”
“Vâng. Cảm ơn cô.”
Tôi cúp máy, đứng bên cửa sổ, ngẩng nhìn bầu trời.
1,52 triệu tệ.
Tôi đã tự tay lấy lại.
10.
Ngày tiền được chuyển đủ, tôi đến thăm mẹ.
“Mẹ.”
“Có chuyện gì thế con?”
“Tiền lấy lại rồi.”
Mẹ ngơ ra.
“Tiền gì?”
“Tiền đặt cọc, tiền trả góp, tiền sửa nhà.
Tổng cộng 1,52 triệu tệ, đủ hết.”
Mắt bà lập tức đỏ lên.
“Thật không?”
“Thật.”
Tôi đưa điện thoại cho bà xem lịch sử chuyển khoản.
Đợt một: 500 nghìn.
Đợt hai: 500 nghìn.
Đợt ba: 520 nghìn.
Bà nhìn rất lâu, rồi nước mắt rơi xuống.
“Con gái…”
“Mẹ, đừng khóc.”
“Mẹ không khóc. Mẹ mừng.”
Bà lau nước mắt, nắm tay tôi.
“Con đã chịu nhiều thiệt thòi rồi.”
“Con không thấy mình chịu thiệt. Con chỉ không muốn tiếp tục ngu ngốc nữa.”
Bà gật đầu.
“Mẹ hiểu. Mẹ hiểu.”
Tôi không còn liên lạc với Trần Hạo.
Nhưng vẫn nghe loáng thoáng vài chuyện.
Sau khi công ty nghe đoạn ghi âm, anh ta bị giáng chức, từ giám đốc kinh doanh xuống làm nhân viên bình thường, thu nhập giảm hơn một nửa.
Lâm Tri Vi cãi nhau dữ dội với anh ta, suýt chia tay, vì phải móc ra 800 nghìn bồi thường cho tôi, cảm thấy quá thiệt thòi.
Cuối cùng, họ vẫn quay lại với nhau.
Còn tôi — lần vấp ngã này, đổi lại là một bài học đủ sâu.
Từ nay về sau, tôi chỉ tin vào thứ nằm chắc trong tay mình.